Trời trở gió
Ôi bầu trời tại sao lại muốn khóc ?
Có phải chăng cơn gió kia vô tình ?
Xua mây đen che lấp những vì sao
Thế gian này vần vũ đổi thay
Ngàn tinh tú có bao giờ đi mãi ?
Sao ngươi khóc phải chăng ngươi giống ta
Những vì sao rất gần cũng rất xa
Luôn nhìn nhau bên kia bờ hội ngộ
Ta cũng thế và tim ta cũng thế
Ôi trái tim nhàu nát đáng thương
Ngươi phải khóc để ta luôn mỉm cười
Từ lúc ánh mắt ấy xa xăm
Ta bật khóc vì ta luôn hèn nhát
Đôi bàn tay nắm chặt trái tim.
