Nỗ̃i Nhớ Ngày Đông
Nỗi Nhớ́ Ngày Đông
Ta lạc loài một nỗi nhớ ngày đông
Mùa mồ côi về ngang qua phố vắng
Chiếc lá bàng trầm tư màu im lặng
Hoang cổ một vùng kí ức rêu phong…Ta một mình trong buốt giá mùa đông
Chợt giật mình một niềm xa xôi nhớ
Những kỉ niệm rối bời,vụn vỡ…
Cũng đủ chạnh lòng một khoảnh khắc…
Cô đơn!
Ta độc hành trong run rẩy heo may
Tìm lại chút hơi ấm ngày xưa cũ
Gió đánh rơi chiếc lá vàng say ngủ
Khẽ chạm vào trong tiềm thức…
Tinh khôi!
Ta rong buồn cùng một khúc du ca
Mưa nhạt nhòa ướt một bờ hoài niệm
Khóe mi buồn vương hoàng hôn xa tím
Ta lạc loài một nỗi nhớ ngày đông…
Phương Đơn.
Thành Công,Báo Chí K31,ĐHKH

rat cam on ban bai tho rat hay va mong se co nhung bai tho hay hon nua