FIRST LOVE!
Chủ nhật, một chủ nhật lại đến như bao chủ nhật khác,vẫn là một buổi sáng mưa mùa đông.Bờm vẫn ngồi bên cưa sổ.Phía dưới lòng đường một cảnh ồn ào náo nhiệt đến mứa vô vị đang xâm chiếm tầm nhìn của nó.
Không biết từ khi nào Bờm lại thích ngồi bên cửa sổ nhìn về một nơi xa xăm như thế.Trước kia-mọi chủ nhật nó vẫn cùng đám bạn quỷ sứ tập trung từ sớm đi lông nhông ngoài đường với những trò tinh quái mà nó làm thủ lĩnh.
Chợt nó rùng mình bởi một tiếng chuông, đúng hơn là tiếng chuông báo tin nhắn.SMS FROM ”ANH KHỜ”:
”Thức giấc chưa nhóc, một ngày không nhắn tin cho Bờm là thấy nhớ, một ngày không gọi điện cho Bờm lại thấy thương, vui vẻ sẽ vây quanh nhóc Bờm trong ngày mới”
Nó mỉm cười , một nụ cười mãn nguyện và hạnh phúc.Nó thì thầm:”anh Khờ này kỳ ghê , người ta lớn rùi mà cứ gọi là nhóc hoài.
Cứ mỗi sáng nhận được tin nhắn thì y như rằng một ngày nó cười 24/24(ngủ cũng cười:-) .Mỗi tin nhắn tựa như một cơn gió mát đến trong tâm hồn nó.Ngoài trời vẫn mưa, Bờm không nhắn tin lại chỉ thích đọc tin nhắn rồi cười thôi.
Tuổi 18 đến với nó quả thật là rất mới lạ.Có những cảm xúc êm dịu và ngọt ngào dồn dập đến.Tuổi 18 đến đã làm nó như môt chú ve sầu lột xác sau một mùa hè oi bức.Nó không còn chảy nhảy mà trở nên có cảm xúc hơn, có những e lệ và ngại ngùng.
Bờm đang mơ về một người mà có lẽ chỉ nó biết là ai đó.Khoảng cách Huế-Nha TRang hàng trăm cây số nhưng lại rất gần trong lòng nó.
Bờm quen anh Khờ trong một lần anh gửi thư nhầm tới địa chỉ nhà nhưng lại đúng là tên của nó. Đọc bức thư đúng là tên của nó nhưng lại không hiểu gì hết , toàn là chuyên trên trời dưới đất .Chắc là nhầm thư, đắn đo mãi nó quyết định hồi âm vì sự hiếu kỳ , đúng ra là sự hiếu kỳ của một đứa con nít.
Và thế là…………………………………..
Trong suốt nhứng năm học phổ thông, từng bức thư , từng tấm ảnh nó cất giứ rất kỹ trong một khoảng trời riêng.lúc nó buồn, những bức thư chính là một niềm an ủi tốt nhất.Anh Khờ bảo nó và anhquen nhau đúng là một đệnh mệnh bởi vì tên cúng cơm của hai người thật sự có họ hàng với nhau:”BỜM và KHỜ”.
Một tình cảm nảy sinh trong lòng mà đôi khi nó không dám tin, nó liệu có phải là ảo.Những chuyện buồn vui , những lần làm bài thi không tốt, những lần bị mắng nó đều tâm sự qua trang giấy,anh Khờ trên nó cả năm tuổi nên lúc nào nó cũng xem anh là nhà tâm lý riêng của nó.
Có một lần nó làm quân sư cho anh Khờ cách tìm người yêu (dù nó chưa khi nào có người yêu cả *-*).
Anh Khờ đã hồi âm rằng:’hổng cần nhóc chỉ bảo đâu,anh có rùi, người anh iu có cặp mắt to ơi là to và cái trán bướng ơi là bướng”.
Tự nhiên Bờm chợt buồn và dấy lên chút ganh tị.Vậy là anh Khờ đã có người yêu.Nó cũng không hiểu nổi mình nữa, chỉ cho anh Khờ có người yêu nhưng khi anh có rồi nó lại buồn.Khi đó nó đã hét lên .”Mày hâm quá Bờm ơi, mày là gì đâu mà ghen, chỉ mấy tấm ảnh với mấy bức thủ thì làm sao có thể, ngốc quá đi…”
Thế là lần đó mấy ngày liền không thèm liên lac gì hết, anh gọi điện nó không nghe, online thì không thèm trả lời.Nó quyết định”vĩnh biệt ” luôn. Nó nghĩ là sáng suốt.Trước khi có quyết định ”sáng suốt ” đó, nó còn nhắn tin chúc mừng anh Khờ với một emoticon buồn rượi.
Anh Khờ dường như đã hiểu chuyện nên nhắn tin bảo nó rằng:”ngốc quá đi , chưa khi nào soi gương để nhìn đôi mắt to và cái trán bướng à”
Chuyện tình cảm của nó chỉ ngốc xit thế thôi.Chính xác là nó tin và đang yêu một người đang yêu nó tuy hai người chưa gặp.Nó tin vào duyên số , tin thời gian và khoảng cách sẽ ngắn lại và nó tin hai người sẽ gặp nhau.Chỉ 6 tháng nứa thôi là khoảng cách Huế-Nha Trang sẽ không còn nữa, không biết trong một ngày trọng đại như thế nó sẽ nói gì và làm gì.Mà thôi nghĩ làm gì cho nhọc người, điều gì đến nó sẽ đến.Anh Khờ hay nói răng, khi gặp nhau anh muốn thấy đầu tiên nụ cười rạng rỡ của nó và ngắm thật lâu đôi mắt to ấy.
Ngoài trời mưa đã dưt hé lọ một chút ánh nắng nhẹ nhàng của mùa đông.Bờm thầm nói:”6 tháng thôi mà, có là gì đâu”.
Bờm chợt cười thật tươi.Một ngày nữa lại đến.
SMILESHOP
No Tag

hehe, bik rùi bik rùi, chúc mi lun happy ná, on quay xì mai nữa. Êu mi nhìu
:D