Khúc hát phù sinh II
Ta đã chết bên đời mưa gió nặng
Vần vũ mây đâm nhói vết hồng gai
Máu đã chảy như hằng đêm vẫn chảy
Lòng nhói đau bên kiếp nạn hình hàiEm hãy khóc vì ta đang cười mãi
Cõi điêu tàn tha thẩn giữa mộng ma
Ta đã khóc vì ta thôi đã chết
Nhớ thương em có lúc… bước qua nhàThôi em nhé! bài ca thôi đã hết
Đập cung đàn, giật đứt phím hồng tơ
Người kỹ nữ quay đầu về ngõ vắng
Khách phong tình cạn chén lệ ngẩn ngơNửa đêm tỉnh giơ tay mình cắt máu
Viết câu buồn gửi đắng thủa ngày xưa
Có con quỷ thấy ta rùng sợ hãi
Mà ta như khiếp đảm… cõi ơ hờEm là gió, ta như là chiếc lá
Thổi vu vơ rơi lặng thật tình cờ
Gió lãng du ngày mai quay trở lại
Chiếc lá buồn đã chết giữa trang thơHát đi em! cho lòng ta siêu thoát
Múa đi em! vì ta đã đợi chờ
Khúc phù sinh vì nhau ta cạn chén
Bỗng giật mình ngập máu giữa cơn mơ.
(Tặng Cosigliori)
No Tag
(3 votes, average: 4.67 out of 5)