Bài thơ số 211
Phan Anh
(Thơ)
cho em về trong giấc mơ tôi
cùng khói sương và màu hoài niệm
bờ mi cong dài cùng cánh biếc
cuốn hồn tôi bay mỏi giữa hư vô
cho em về trong giấc mơ tôi
tay ngọc ngà vùi trong vùng thác tóc
chảy dọc mình mà tôi ngờ em khóc
rồi khù khờ tim đẫm lệ tóc em
cho em về trong giấc mơ tôi
là tinh khôi của ngàn sương mai sớm
tôi tham lam ngửa mình trong nắng chớm
vội uống giọt em, từng giọt em
em có về trong giấc mơ tôi
gối đầu tôi bằng mây và cánh bướm
ướp hồn tôi bằng vị hôn nồng đượm
cháy giấc mơ tôi, giấc mơ tôi

