Trốn để được tìm thấy…
Kim Tuyến
(Tùy bút )
1/. Khi tiếng còi hú lên và đoàn tàu chuyển bánh là em biết mình đã đi thật xa, xa khỏi miền hoài niệm của chúng ta. Không biết con tàu sẽ chọn sân ga nào làm bến đỗ cũng như em vẫn chưa biết chọn ai làm nơi nương tựa những khi mỏi gối chồn chân. Một người ra đi, một kẻ ở lại. Ai sẽ thanh thản, ai sẽ thương đau?
Có lẽ anh sẽ rất bất ngờ khi biết em ra đi. Anh à, khi yêu thương dâng đầy em muốn mình đến một nơi nào đó không anh, không kỉ niệm, không quen thân để biết rằng mình đã được yêu. Có lẽ em sẽ rất nhớ anh, nhớ nhiều lắm nên em phải cố gắng thôi. Em không biết mình sẽ trở về, sẽ dừng lại đâu đó giữa cuộc hành trình hay là đi mãi…
Chỉ mong thương yêu sẽ không xóa nhòa bóng hình anh…
Và, con tàu vẫn chưa dừng bánh…
2/. Không hiểu sao những đứa bạn thường chọn em để kể về những mảnh tình vắt vai của chúng. Mười thì hết sáu, bảy đưa bắt đầu đại loại như thế này: nhà hắn cạnh nhà tao, hồi nhỏ tao tao mày mày, giờ thì anh anh em em… Em chợt thấy buồn cười…
Ừ nhỉ, em chẳng hề nhớ mình đã quen nhau như thế nào, chỉ biết rằng em đang có anh. Mà con người ta cũng lạ, không cần phải hiểu rõ nguồn gốc xứ sở vậy mà cũng yêu, cũng thương rồi nhung nhớ, sẻ chia.
Chợt nghĩ đến ngày mình không còn nhau mà se thắt cả lòng.
Ta đã bên nhau hôm qua, hôm nay và cả ngày mai nữa.
Vậy bao giờ ta xa nhau…?
3/. Em tự hỏi tại sao những chuyện tình thường gắn liền với những cơn mưa. Mưa là ông tơ bà mối, là chứng nhân hay là kẻ phá đám…? Em cũng không biết nữa.
Từ khi gặp anh rồi yêu anh em cũng có rất nhiều cảm xúc với mưa. Thâm tâm em luôn tin vào một huyền thoại từ xa xưa. Huyền thoại đó kể rằng những đôi tình nhân nào đi trong mưa sẽ bền vững mãi mãi. Em tin vào điều đó như thử tin vào tình yêu của chúng ta.
Thế rồi, em đã không còn anh đi cạnh bên.
Ngày mai, ngày kia và cả mãi sau nữa em vẫn tin rằng đôi tình nhân nào đi trong mưa sẽ bền vững mãi mãi…
Anh có tin vào điều đó không ?
4/. Em đang nghĩ về những đàn vịt trời, chúng luôn cùng nhau tìm đến những chân trời mới lạ. Lúc nào cũng di chuyển theo bầy. Chúng sẽ để lại
gì nơi chúng đến và đem theo những gì khi rời xa?
Còn chúng ta thì sao? Khi đến một nơi nào đó không cùng nhau anh có nghĩ về em. Lỡ như mai này không còn nhau điều đọng lại trong anh, trong em sẽ là gì: hạnh phúc_ cay đắng, yêu thương hay thù hận?
Chỉ mong trong mảnh vụn kí ức xa xôi nào đó của anh hình bóng em chập chờn trong giây lát , dù đó chỉ là vô thức…
5/. Có hai câu hỏi anh luôn hỏi em mà bao giờ em cũng chỉ trả lời được một. “Em thích hoàng hôn hay bình minh?”. “ Hoàng hôn”. “Tại sao?”. “Em không biết”. Em đoán là anh bực mình nhiều về câu trả lời này vì thật sự em bất lực và hoài nghi về bản thân.
Giờ đây, khi không có anh bên mình em mới nhận ra rằng em thích hoàng hôn vì lẽ em sợ nó. Em sợ cái khoảnh khắc tranh tối tranh sáng của một ngày tàn. Em sợ phải kết thúc một điều gì đó. Vì những khi kết thúc người ta thường hối tiếc và lại phải bắt đầu. Cái khoảnh khắc này khiến người ta phải đối mặt với nỗi cô đơn, phải đối mặt với những giới hạn của một con người. Vết thương đâu đó trong vùng hồi ức thoắt ẩn thoắt hiện khiến tim em co thắt lại. Hồi đó ba mạ đi làm đồng cả ngày chỉ riêng em với khoảnh không vắng lặng nhiều khi đến đáng sợ. Rồi lúc chiều tà có đôi nhà đã lên đèn, ánh đèn dầu leo lét khiêm tốn hắt hiu chút ánh sáng vào cõi không gian bao la của đất trời mà ba mạ vẫn chưa về. Những lúc đó em ngồi trước hiên nhà với một nỗi cô đơn quạnh quẻ. Mà quả thế, con người ai cũng sợ nỗi cô đơn, ngay ở tuổi ta chưa biết cô đơn sẽ buồn đến thế.
Anh có thể cùng em xoa dịu nỗi đơn côi của chính mình?
6/. Đã bảo là sẽ không nghĩ về anh, về những trang hồi ức đong đầy kỉ niệm. Vậy mà…
Người ta thường bảo: dẫu biết lòng cố quên thì sẽ nhớ, tự dăn lòng cố nhớ để mà quên. Vế đầu thì đúng thật bởi khi ta cố quên nhau là một hành động mang tên ngụy biện để nhớ về nhau nhiều hơn. Nhưng tai sao cố nhớ thì sẽ quên? Em lại không giải thích được rồi.
Anh à, em sẽ không cố quên hay cố nhớ về anh nữa. Cứ mặc cho cảm xúc tự nhiên tuôn trào.
Và em đang nhớ anh, nhớ thật nhiều…
No Tag

